Của cho không bằng cách cho 

Lòng tốt không dễ được chấp nhận nếu không biết cách bày tỏ phù hợp. Trong xã hội hiện đại, khi các mối quan hệ ngày càng phức tạp, đa dạng, tính gắn kết giữa các cá nhân lỏng lẻo thì sự đề phòng tăng lên, vì thế lòng tốt càng khó thể hiện.

Ai cũng muốn được đối xử tốt, nhưng hầu hết mọi người đều có tâm trạng đề phòng khi nhận lòng tốt của ai đó, hay nghi ngại khi nhìn thấy một hành động tử tế nào đó. Họ sẽ đặt câu hỏi liệu có tử tế thật lòng?

Đằng sau sự tử tế đó là gì? Cũng không trách những hoài nghi đó được khi chúng ta từng biết nhiều hành vi giả tử tế để trục lợi. Hơn nữa thói ghen tỵ khi người tử tế được ca ngợi, được nhắc đến... cũng làm nhiều người e ngại khi muốn sống tử tế.

Tôi tâm đắc nhất câu nói của người xưa: “Của cho không bằng cách cho”. Sống tử tế là ta đang “cho” người khác sự quan tâm, sự hết lòng, sự chu đáo, tính trách nhiệm... Nhưng nếu ta không biết cách cho sẽ gây phiền toái cho cả người nhận lẫn người cho. Cho đúng người cần nhận, cho đúng lúc, đúng chỗ là một nghệ thuật cần cân nhắc. Kỹ năng ứng xử khi thể hiện một hành vi tử tế là rất quan trọng.

Ví dụ, chúng ta muốn giúp một gia đình hàng xóm gặp khó khăn, nếu ta giúp không khéo họ sẽ không nhận mà còn tự ái vì sự chênh lệch giữa ta và họ, họ có thể hiểu lầm là ban ơn, ra vẻ, làm màu... Khi muốn sống tử tế, cần chú ý đến thái độ ứng xử của ta và người, sự tôn trọng lẫn nhau là thái độ quan trọng nhất để lòng tốt, sự tử tế được thấu hiểu, chấp nhận và lan tỏa.

Thạc sĩ xã hội học PHẠM THỊ THÚY  (giảng viên Học viện Hành chính quốc gia)

Hừng Đông (ST)